Một
vài cảm nhận về tập thơ NỤ HỒNG CHO TRÁI ĐẤT
Tác
giả: VÕ NGỌC THỌ
_____________________
“Ai
chưa cảm thấy trong lòng mình ru khẽ lên những chiếc lá đầu mùa, thì không bao
giờ biết được vĩnh cửu” - Pierre Emmanuel
Tôi
xin mượn câu thơ trên của nhà thơ Pháp để mở đầu bài cảm nhận của mình. Vâng,
người chưa từng rung động với BAN ĐẦU thì làm sao để hiểu được NGÀN SAU? Chính
sự rung động ấy bàng bạc trong thơ anh đã cho tôi xúc cảm để viết đôi dòng đơn
sơ cảm nhận.
Đi
dọc vạt nắng chiều hôm
Nghe
trong biển mặn hương thơm đất trời… (Âm vang tiếng sóng)
hoặc:
…Từ
trong ký ức nhạt nhoà
Hiện
lên một ánh trăng xa cuối trời (Lan)
hay
2 câu thơ mà tôi thích nhất:
…Người
đi thả bóng trên đường
Bóng
nào che bước người thương tìm về (Lặng tìm)
Những
câu thơ thật tinh khôi hình ảnh những chiếc lá đầu mùa!
Ngôn
ngữ trong thơ anh chân phương, cùng một tứ thơ gắn liền với những đơn sơ giản
dị đời thường: là hương đồng cỏ nội, là mẹ, là em, cái bánh tráng, ly café,
điếu thuốc v.v… Nhưng, ẩn chứa phía sau những điều tưởng chừng đơn sơ ấy là một
tâm hồn sâu thẳm, một tình yêu nồng nàn, một tư duy tinh tế… Tất cả, vâng tất
cả chỉ để dành cho cuộc đời mà cô đơn dường như đã trở thành một định mệnh của
kiếp người!
Viết
đến đây, tôi chợt nhớ đến 2 câu thơ đã theo tôi cả thời niên thiếu:
“Óc
tim cô đặc hồn thi sĩ
Vắt
tặng cho đời mấy giọt thơ” (Lữ Tùng Anh)
Và,
anh cũng thế:
Người
sống trên đời
không
đếm bởi thời gian
mà
đếm bởi những ngày đáng sống… (Tôi yêu hoa hồng như yêu Tổ quốc tôi)
Phải
chăng là một thông điệp cho chính mình!
…Tôi
yêu sương mù
Chúng
làm cho những ngọn núi thêm thi vị (Tôi yêu)
…Chiều
nay
mùi
bánh tráng chín
trên
lò than hồng
Mẹ
nướng
bay
quanh tóc con… (Bánh tráng nướng).
Thật
xúc cảm, và nghẹn lòng cho những ai không còn Mẹ!
và,
4 câu lục bát sắc sảo:
Một
mình tôi
Với
café
Một
mình tôi
Với
lê thê mưa dầm
Này
hoa có lạnh đêm đông
Vào
đây sưởi chút nắng hồng tim ta (Sưởi)
Thơ,
là điều gì đó mà ngôn ngữ không thể cưỡng bức. Một bông hoa bừng nở trên đường,
một cơn gió thoảng, giọt sương trên lá, vầng trăng treo lơ lửng, hay thậm chí,
những giọt café khắc khoải… Muôn vàn mà, thi sỹ chỉ là người ghi lại những cảm
xúc bất chợt khi nhìn thấy, vậy thì, thơ sao có thể diễn dịch cho hết những kỳ
bí của vũ trụ, những huyền vi của đời sống khi chỉ dựa vào ngôn ngữ đã được
đóng khung trong vài mươi ký tự?!
Có
lẽ thế, nên thơ anh chỉ là những câu rất ngắn, nhưng đầy chứa đựng:
Núi
im lặng
ngắm
biển…
Gió
ve vãn
dắt
biển lang thang (Ngộ)
Thật
độc đáo, phải không các bạn!
…An
nhiên im lặng nhìn đời
Một
hôm em đến
không
lời
và
yêu ( Đá yêu)
Vâng,
anh đã không nói nhiều, mà nói rất nhiều, là vậy đó!
Theo
cái cách, mà René Char, một thi sĩ lớn của Pháp, đã nói:
Je
parle de si loin
Comment
m’entendez-vous?
“Tôi
nói từ cõi rất xa
Ngài
nghe tôi như thế nào?”
Trên
dòng chảy hoang vu ấy, mọi cung bậc của bài ca cuộc sống luôn ngân vang trong
hiện hữu kiếp người. Những hoang dại ngất ngây, những điêu tàn đắm đuối là
những gì mà người ta luôn cảm thấy nó để lại trên da thịt mình trong cuộc hành
trình nghiêm khắc. Và phải chăng, cái hoang dại kia, cái điêu tàn nọ chính là
đích đến của những mũi tên trên cánh cung của người thợ săn khao khát lạ lùng!
Là những ngón đàn của người nghệ sĩ trăm năm bổng trầm bi tráng:
…Lặng
tìm trong cuộc bể dâu
tình
em
ánh
mắt
một
màu trinh nguyên (Lặng tìm)
…Vớt
lên từ ly café đen
những
quầng sáng chân trời (Café sáng)
Một
câu thơ thiền thật thú vị!
Và,
4 câu lục bát thật hay:
Nâng
ly rượu nhỏ ngang trời
ta
mời em
uống
cho
vơi nỗi buồn
Đời
thường
gió
giật
mưa
tuôn
mời
em nếm thử
ngọn
nguồn suối trăng
Rất
thâm thuý: nâng ly ngang trời-ngọn nguồn suối trăng.
Dẫu
khắc khoải như Hồ Dzếnh:
“Có
một nghìn cây rũ rượi buồn
Một
nghìn sông rét, vạn hoàng hôn”
hay
thong dong tự tại như nhà thơ quái kiệt Nguyễn Đức Sơn:
Sáng
mênh mông
Ta
đi thơ thẩn trong vườn hồng
Ồ
bông, ồ mộng, ồ không (Thoát- NĐS)
Thì
có lẽ, anh cũng rất muốn và cũng đã trải qua ít nhiều cái nghìn cây nghìn sông
ấy, để thoả mãn cái– khát khao chưa từng khao khát- trên hành trình tìm về chữ
“KHÔNG” độc đáo của nhà thơ Nguyễn Đức Sơn?
…có
một khung cửa
mở
ra bao la khoảng trời
khung
cửa tự do (Khung cửa)
hay:
…
Hôm nao tóc xanh
Tràn
nhựa sống
Nay
bạc mái đầu
Bạc
những khát khao (Những đoá tình)
Ôi!
“những đoá tình” ấy, có lẽ, đã và đang trên đường về hạnh ngộ cùng anh, dưới
mái hiên nhà trong bóng xế hoàng hôn.
Một
vài dòng cảm nhận không phản ánh được nhiều những gì mà anh đã gởi gắm trong
tác phẩm. Chỉ mong là một phác hoạ để các bạn hình dung được phần nào về tập
thơ mà anh vừa xuất bản.
Với
63 bài thơ (chủ yếu tự do và LB), nhà thơ đã để lại thật nhiều cảm xúc, một
hình ảnh tuyệt vời. Tập thơ là tiếng lòng ấp ủ như trong “Lời ngỏ” anh đã viết:
Gặp
một khoảnh khắc đẹp
Ta
không kịp chụp ảnh
Sẽ
qua.
Vâng,
cảm ơn người thợ chụp ảnh chân tình đã cho chúng tôi những bức ảnh đẹp và những
phút giây thú vị sau những vội vàng dừng lại và trước những hối hả… bước đi!
Tập
thơ gồm 110 trang, hình thức trang nhã in đẹp. Lời bình thơ của các anh Lê Nhật
Ký và Lê Hoài Lương thật đặc sắc. Xin trân trọng giới thiệu đến các bạn yêu thơ
tập thơ hay của nhà thơ VÕ NGỌC THỌ - NỤ HỒNG CHO TRÁI ĐẤT.
Cảm
ơn tác giả đã gởi tặng tập thơ. Cảm ơn các bạn đã dành thời gian để đọc.
SN_03.5.2020
SƠN NGUYÊN