Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2022

 

BUỔI SÁNG

 

Khi xé tờ lịch buổi sáng

Nó nhắc tôi một ngày vừa qua

Một sợi tóc trên mái đầu chuyển màu

 

Đến tuổi nào đó

Bạn thường ôn lại quá khứ

Để chiêm nghiệm hiện tại

Hiện tại thế nào

Vẫn là cuộc sống

Chuyện đời suy cho cùng

Chẳng có gì ầm ĩ

 

Ai rồi cũng qua

Chỉ nụ cười là vĩnh cửu

Sự khoan dung là nét đẹp

 

Tôi có thói quen thưởng thức ly cà phê đen

Nghe vài bản nhạc mỗi sáng

Ấy là những người bạn luôn nhắc tôi tĩnh tâm.

 

 

 

 

NHỊP NGÀY TRÊN BÃI BIỂN

 

Những chú cò

Vô tư

Tự do

Lang thang

Trên bãi biển

 

Các cô gái áo dài tím

Tạo dáng chụp hình

Cùng tiếng sóng dạt dào

Vỗ nhịp

 

Bãi biển sạch đẹp

Thân thiện

Sáng lóa gợi tình

Quy Nhơn!

Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2022

MỘT VÀI CẢM NHẬN VỀ TẬP THƠ NỤ HỒNG CHO TRÁI ĐẤT

 

Một vài cảm nhận về tập thơ NỤ HỒNG CHO TRÁI ĐẤT

Tác giả: VÕ NGỌC THỌ

_____________________

“Ai chưa cảm thấy trong lòng mình ru khẽ lên những chiếc lá đầu mùa, thì không bao giờ biết được vĩnh cửu” - Pierre Emmanuel

Tôi xin mượn câu thơ trên của nhà thơ Pháp để mở đầu bài cảm nhận của mình. Vâng, người chưa từng rung động với BAN ĐẦU thì làm sao để hiểu được NGÀN SAU? Chính sự rung động ấy bàng bạc trong thơ anh đã cho tôi xúc cảm để viết đôi dòng đơn sơ cảm nhận.

Đi dọc vạt nắng chiều hôm

Nghe trong biển mặn hương thơm đất trời… (Âm vang tiếng sóng)

hoặc:

…Từ trong ký ức nhạt nhoà

Hiện lên một ánh trăng xa cuối trời (Lan)

hay 2 câu thơ mà tôi thích nhất:

…Người đi thả bóng trên đường

Bóng nào che bước người thương tìm về (Lặng tìm)

Những câu thơ thật tinh khôi hình ảnh những chiếc lá đầu mùa!

Ngôn ngữ trong thơ anh chân phương, cùng một tứ thơ gắn liền với những đơn sơ giản dị đời thường: là hương đồng cỏ nội, là mẹ, là em, cái bánh tráng, ly café, điếu thuốc v.v… Nhưng, ẩn chứa phía sau những điều tưởng chừng đơn sơ ấy là một tâm hồn sâu thẳm, một tình yêu nồng nàn, một tư duy tinh tế… Tất cả, vâng tất cả chỉ để dành cho cuộc đời mà cô đơn dường như đã trở thành một định mệnh của kiếp người!

Viết đến đây, tôi chợt nhớ đến 2 câu thơ đã theo tôi cả thời niên thiếu:

“Óc tim cô đặc hồn thi sĩ

Vắt tặng cho đời mấy giọt thơ” (Lữ Tùng Anh)

Và, anh cũng thế:

Người sống trên đời

không đếm bởi thời gian

mà đếm bởi những ngày đáng sống… (Tôi yêu hoa hồng như yêu Tổ quốc tôi)

Phải chăng là một thông điệp cho chính mình!

…Tôi yêu sương mù

Chúng làm cho những ngọn núi thêm thi vị (Tôi yêu)

…Chiều nay

mùi bánh tráng chín

trên lò than hồng

Mẹ nướng

bay quanh tóc con… (Bánh tráng nướng).

Thật xúc cảm, và nghẹn lòng cho những ai không còn Mẹ!

và, 4 câu lục bát sắc sảo:

Một mình tôi

Với café

Một mình tôi

Với lê thê mưa dầm

Này hoa có lạnh đêm đông

Vào đây sưởi chút nắng hồng tim ta (Sưởi)

Thơ, là điều gì đó mà ngôn ngữ không thể cưỡng bức. Một bông hoa bừng nở trên đường, một cơn gió thoảng, giọt sương trên lá, vầng trăng treo lơ lửng, hay thậm chí, những giọt café khắc khoải… Muôn vàn mà, thi sỹ chỉ là người ghi lại những cảm xúc bất chợt khi nhìn thấy, vậy thì, thơ sao có thể diễn dịch cho hết những kỳ bí của vũ trụ, những huyền vi của đời sống khi chỉ dựa vào ngôn ngữ đã được đóng khung trong vài mươi ký tự?!

Có lẽ thế, nên thơ anh chỉ là những câu rất ngắn, nhưng đầy chứa đựng:

Núi im lặng

ngắm biển…

Gió ve vãn

dắt biển lang thang (Ngộ)

Thật độc đáo, phải không các bạn!

…An nhiên im lặng nhìn đời

Một hôm em đến

không lời

và yêu ( Đá yêu)

Vâng, anh đã không nói nhiều, mà nói rất nhiều, là vậy đó!

Theo cái cách, mà René Char, một thi sĩ lớn của Pháp, đã nói:

Je parle de si loin

Comment m’entendez-vous?

“Tôi nói từ cõi rất xa

Ngài nghe tôi như thế nào?”

Trên dòng chảy hoang vu ấy, mọi cung bậc của bài ca cuộc sống luôn ngân vang trong hiện hữu kiếp người. Những hoang dại ngất ngây, những điêu tàn đắm đuối là những gì mà người ta luôn cảm thấy nó để lại trên da thịt mình trong cuộc hành trình nghiêm khắc. Và phải chăng, cái hoang dại kia, cái điêu tàn nọ chính là đích đến của những mũi tên trên cánh cung của người thợ săn khao khát lạ lùng! Là những ngón đàn của người nghệ sĩ trăm năm bổng trầm bi tráng:

…Lặng tìm trong cuộc bể dâu

tình em

ánh mắt

một màu trinh nguyên (Lặng tìm)

…Vớt lên từ ly café đen

những quầng sáng chân trời (Café sáng)

Một câu thơ thiền thật thú vị!

Và, 4 câu lục bát thật hay:

Nâng ly rượu nhỏ ngang trời

ta mời em

uống

cho vơi nỗi buồn

Đời thường

gió giật

mưa tuôn

mời em nếm thử

ngọn nguồn suối trăng

Rất thâm thuý: nâng ly ngang trời-ngọn nguồn suối trăng.

Dẫu khắc khoải như Hồ Dzếnh:

“Có một nghìn cây rũ rượi buồn

Một nghìn sông rét, vạn hoàng hôn”

hay thong dong tự tại như nhà thơ quái kiệt Nguyễn Đức Sơn:

Sáng mênh mông

Ta đi thơ thẩn trong vườn hồng

Ồ bông, ồ mộng, ồ không (Thoát- NĐS)

Thì có lẽ, anh cũng rất muốn và cũng đã trải qua ít nhiều cái nghìn cây nghìn sông ấy, để thoả mãn cái– khát khao chưa từng khao khát- trên hành trình tìm về chữ “KHÔNG” độc đáo của nhà thơ Nguyễn Đức Sơn?

…có một khung cửa

mở ra bao la khoảng trời

khung cửa tự do (Khung cửa)

hay:

… Hôm nao tóc xanh

Tràn nhựa sống

Nay bạc mái đầu

Bạc những khát khao (Những đoá tình)

Ôi! “những đoá tình” ấy, có lẽ, đã và đang trên đường về hạnh ngộ cùng anh, dưới mái hiên nhà trong bóng xế hoàng hôn.

Một vài dòng cảm nhận không phản ánh được nhiều những gì mà anh đã gởi gắm trong tác phẩm. Chỉ mong là một phác hoạ để các bạn hình dung được phần nào về tập thơ mà anh vừa xuất bản.

Với 63 bài thơ (chủ yếu tự do và LB), nhà thơ đã để lại thật nhiều cảm xúc, một hình ảnh tuyệt vời. Tập thơ là tiếng lòng ấp ủ như trong “Lời ngỏ” anh đã viết:

Gặp một khoảnh khắc đẹp

Ta không kịp chụp ảnh

Sẽ qua.

Vâng, cảm ơn người thợ chụp ảnh chân tình đã cho chúng tôi những bức ảnh đẹp và những phút giây thú vị sau những vội vàng dừng lại và trước những hối hả… bước đi!

Tập thơ gồm 110 trang, hình thức trang nhã in đẹp. Lời bình thơ của các anh Lê Nhật Ký và Lê Hoài Lương thật đặc sắc. Xin trân trọng giới thiệu đến các bạn yêu thơ tập thơ hay của nhà thơ VÕ NGỌC THỌ - NỤ HỒNG CHO TRÁI ĐẤT.

Cảm ơn tác giả đã gởi tặng tập thơ. Cảm ơn các bạn đã dành thời gian để đọc.

 

SN_03.5.2020

SƠN NGUYÊN

Thứ Ba, 15 tháng 2, 2022

NHIỆM VỤ CỦA CHIẾC LÁ

 

NHIỆM VỤ CỦA CHIẾC LÁ

 

Ngoài kia

đời sống

đang nhảy nhót

gió mơn man

những chồi non mơn mởn

 

ly cà phê

vơi dần buổi sáng

đời người

vơi dần mỗi ngày

 

Gió đung đưa

những chiếc lá xanh

Gió chao nghiêng

những chiếc lá vàng

Gió khẽ khàng

những chiếc lá khô.

 

LẼ ĐỜI

 

Mưa to gió giật

Giàn khổ qua sân thượng tả tơi

Thân mảnh mai tàn tạ

Vẫn nuôi ba trái bụ bẫm xanh tươi

 

Mẹ là vậy

Con là vậy

Mẹ chắt lọc tinh túy nuôi con

Con lớn lên vô tư

Có khi vô cảm

 

Mẹ không trách con

Còn con

Nghĩ gì về mẹ?

 

Con bôn ba chân trời góc bể

Có lần nào tĩnh tâm

Nghĩ về mẹ quê hương?

Chủ Nhật, 23 tháng 1, 2022

NHÌN LẠI

 

NHÌN LẠI

 

Tách trà vàng óng ánh

Ly cà phê đậm đen

Qua rồi thời sôi nổi

Tìm về với thiên nhiên

 

Lửa tin yêu vẫn cháy

Trên cành lá ưu phiền

Tình hoa vẫn bừng nở

Trên đời người trăm năm.

SÁNG NAY

 

SÁNG NAY

 

Sáng nay

Mai đã gọi mời

Nàng xuân cũng tới lả lơi xuân tình

 

Nhìn quanh

Bỗng thấy tuổi mình

Phơ phơ tóc bạc

Trung trinh nụ cười

 

Sóng xô lớp lớp phận người

Lặng nhìn hoa nở bên đời an nhiên.

Thứ Năm, 20 tháng 1, 2022

HOA MAI TỰ RỰC VÀNG

 HOA MAI TỰ RỰC VÀNG


Vườn sân thượng

Có năm chậu mai

Tự chăm sóc

Dáng cành không đẹp mấy

Hoa bình thản nở

Mỗi mùa xuân đến

Vàng mơ màng

Suốt một góc sân

 

Cứ tầm này

Rằm tháng chạp trở đi

Tôi thường một mình

Ngắm hoa yên lặng

Trong nắng gió

Đất trời lắng đọng

Hoa mai tự rực vàng

Đời sống thăng hoa.

 

                    (2022)