Hiển thị các bài đăng có nhãn văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn văn. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2022

MỘT VÀI CẢM NHẬN VỀ TẬP THƠ NỤ HỒNG CHO TRÁI ĐẤT

 

Một vài cảm nhận về tập thơ NỤ HỒNG CHO TRÁI ĐẤT

Tác giả: VÕ NGỌC THỌ

_____________________

“Ai chưa cảm thấy trong lòng mình ru khẽ lên những chiếc lá đầu mùa, thì không bao giờ biết được vĩnh cửu” - Pierre Emmanuel

Tôi xin mượn câu thơ trên của nhà thơ Pháp để mở đầu bài cảm nhận của mình. Vâng, người chưa từng rung động với BAN ĐẦU thì làm sao để hiểu được NGÀN SAU? Chính sự rung động ấy bàng bạc trong thơ anh đã cho tôi xúc cảm để viết đôi dòng đơn sơ cảm nhận.

Đi dọc vạt nắng chiều hôm

Nghe trong biển mặn hương thơm đất trời… (Âm vang tiếng sóng)

hoặc:

…Từ trong ký ức nhạt nhoà

Hiện lên một ánh trăng xa cuối trời (Lan)

hay 2 câu thơ mà tôi thích nhất:

…Người đi thả bóng trên đường

Bóng nào che bước người thương tìm về (Lặng tìm)

Những câu thơ thật tinh khôi hình ảnh những chiếc lá đầu mùa!

Ngôn ngữ trong thơ anh chân phương, cùng một tứ thơ gắn liền với những đơn sơ giản dị đời thường: là hương đồng cỏ nội, là mẹ, là em, cái bánh tráng, ly café, điếu thuốc v.v… Nhưng, ẩn chứa phía sau những điều tưởng chừng đơn sơ ấy là một tâm hồn sâu thẳm, một tình yêu nồng nàn, một tư duy tinh tế… Tất cả, vâng tất cả chỉ để dành cho cuộc đời mà cô đơn dường như đã trở thành một định mệnh của kiếp người!

Viết đến đây, tôi chợt nhớ đến 2 câu thơ đã theo tôi cả thời niên thiếu:

“Óc tim cô đặc hồn thi sĩ

Vắt tặng cho đời mấy giọt thơ” (Lữ Tùng Anh)

Và, anh cũng thế:

Người sống trên đời

không đếm bởi thời gian

mà đếm bởi những ngày đáng sống… (Tôi yêu hoa hồng như yêu Tổ quốc tôi)

Phải chăng là một thông điệp cho chính mình!

…Tôi yêu sương mù

Chúng làm cho những ngọn núi thêm thi vị (Tôi yêu)

…Chiều nay

mùi bánh tráng chín

trên lò than hồng

Mẹ nướng

bay quanh tóc con… (Bánh tráng nướng).

Thật xúc cảm, và nghẹn lòng cho những ai không còn Mẹ!

và, 4 câu lục bát sắc sảo:

Một mình tôi

Với café

Một mình tôi

Với lê thê mưa dầm

Này hoa có lạnh đêm đông

Vào đây sưởi chút nắng hồng tim ta (Sưởi)

Thơ, là điều gì đó mà ngôn ngữ không thể cưỡng bức. Một bông hoa bừng nở trên đường, một cơn gió thoảng, giọt sương trên lá, vầng trăng treo lơ lửng, hay thậm chí, những giọt café khắc khoải… Muôn vàn mà, thi sỹ chỉ là người ghi lại những cảm xúc bất chợt khi nhìn thấy, vậy thì, thơ sao có thể diễn dịch cho hết những kỳ bí của vũ trụ, những huyền vi của đời sống khi chỉ dựa vào ngôn ngữ đã được đóng khung trong vài mươi ký tự?!

Có lẽ thế, nên thơ anh chỉ là những câu rất ngắn, nhưng đầy chứa đựng:

Núi im lặng

ngắm biển…

Gió ve vãn

dắt biển lang thang (Ngộ)

Thật độc đáo, phải không các bạn!

…An nhiên im lặng nhìn đời

Một hôm em đến

không lời

và yêu ( Đá yêu)

Vâng, anh đã không nói nhiều, mà nói rất nhiều, là vậy đó!

Theo cái cách, mà René Char, một thi sĩ lớn của Pháp, đã nói:

Je parle de si loin

Comment m’entendez-vous?

“Tôi nói từ cõi rất xa

Ngài nghe tôi như thế nào?”

Trên dòng chảy hoang vu ấy, mọi cung bậc của bài ca cuộc sống luôn ngân vang trong hiện hữu kiếp người. Những hoang dại ngất ngây, những điêu tàn đắm đuối là những gì mà người ta luôn cảm thấy nó để lại trên da thịt mình trong cuộc hành trình nghiêm khắc. Và phải chăng, cái hoang dại kia, cái điêu tàn nọ chính là đích đến của những mũi tên trên cánh cung của người thợ săn khao khát lạ lùng! Là những ngón đàn của người nghệ sĩ trăm năm bổng trầm bi tráng:

…Lặng tìm trong cuộc bể dâu

tình em

ánh mắt

một màu trinh nguyên (Lặng tìm)

…Vớt lên từ ly café đen

những quầng sáng chân trời (Café sáng)

Một câu thơ thiền thật thú vị!

Và, 4 câu lục bát thật hay:

Nâng ly rượu nhỏ ngang trời

ta mời em

uống

cho vơi nỗi buồn

Đời thường

gió giật

mưa tuôn

mời em nếm thử

ngọn nguồn suối trăng

Rất thâm thuý: nâng ly ngang trời-ngọn nguồn suối trăng.

Dẫu khắc khoải như Hồ Dzếnh:

“Có một nghìn cây rũ rượi buồn

Một nghìn sông rét, vạn hoàng hôn”

hay thong dong tự tại như nhà thơ quái kiệt Nguyễn Đức Sơn:

Sáng mênh mông

Ta đi thơ thẩn trong vườn hồng

Ồ bông, ồ mộng, ồ không (Thoát- NĐS)

Thì có lẽ, anh cũng rất muốn và cũng đã trải qua ít nhiều cái nghìn cây nghìn sông ấy, để thoả mãn cái– khát khao chưa từng khao khát- trên hành trình tìm về chữ “KHÔNG” độc đáo của nhà thơ Nguyễn Đức Sơn?

…có một khung cửa

mở ra bao la khoảng trời

khung cửa tự do (Khung cửa)

hay:

… Hôm nao tóc xanh

Tràn nhựa sống

Nay bạc mái đầu

Bạc những khát khao (Những đoá tình)

Ôi! “những đoá tình” ấy, có lẽ, đã và đang trên đường về hạnh ngộ cùng anh, dưới mái hiên nhà trong bóng xế hoàng hôn.

Một vài dòng cảm nhận không phản ánh được nhiều những gì mà anh đã gởi gắm trong tác phẩm. Chỉ mong là một phác hoạ để các bạn hình dung được phần nào về tập thơ mà anh vừa xuất bản.

Với 63 bài thơ (chủ yếu tự do và LB), nhà thơ đã để lại thật nhiều cảm xúc, một hình ảnh tuyệt vời. Tập thơ là tiếng lòng ấp ủ như trong “Lời ngỏ” anh đã viết:

Gặp một khoảnh khắc đẹp

Ta không kịp chụp ảnh

Sẽ qua.

Vâng, cảm ơn người thợ chụp ảnh chân tình đã cho chúng tôi những bức ảnh đẹp và những phút giây thú vị sau những vội vàng dừng lại và trước những hối hả… bước đi!

Tập thơ gồm 110 trang, hình thức trang nhã in đẹp. Lời bình thơ của các anh Lê Nhật Ký và Lê Hoài Lương thật đặc sắc. Xin trân trọng giới thiệu đến các bạn yêu thơ tập thơ hay của nhà thơ VÕ NGỌC THỌ - NỤ HỒNG CHO TRÁI ĐẤT.

Cảm ơn tác giả đã gởi tặng tập thơ. Cảm ơn các bạn đã dành thời gian để đọc.

 

SN_03.5.2020

SƠN NGUYÊN

Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2012

“NUÔI TRĂNG” – NUÔI ƯỚC VỌNG TUỔI THƠ

“NUÔI TRĂNG” – NUÔI ƯỚC VỌNG TUỔI THƠ
 (Đọc “HƯƠNG NẮNG”- tập thơ thiếu nhi của Trần Thanh Phương, NXB Văn học – 2012)
 Tôi quen thân Trần Thanh Phương từ chuyến đi sáng tác tại Nhà sáng tác Đà Lạt tháng 5 – 2012. Trần Thanh Phương là một tiến sĩ văn học đang giảng dạy tại Đại học Qui Nhơn, lúc nào cũng chỉn chu, nhỏ nhẻ, từ tốn và vui tính. Nhớ một buổi sáng đang ngồi uống cà phê ở một quán nhỏ cạnh nhà sáng tác, nhìn hàng thông dày đặc bao quanh, bỗng một tứ thơ vụt hiện lên, Trần Thanh Phương bỏ dở ly cà phê tức tốc chạy về phòng chép lại bài thơ vừa phác thảo trong đầu, ấy là bài Đối thoại cùng Đà Lạt.

Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2012

ÁNH SÁNG CHÂN LÝ...

 ÁNH SÁNG CHÂN LÝ VÀ CÁI GIÁ CỦA KẺ CƠ HỘI
Ngày 2 – 9 - 2012, trong Lễ Kỷ niệm 67 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc Khánh 2 – 9 tại TP Hồ Chí Minh, Thủ tướng chính phủ thay mặt Đảng và Nhà nước đã trao giải thưởng Nhà nước cho nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn về 2 cụm công trình: 1/ Công trình về Đào Tấn (Đào Tấn – Thơ và từ; Đào Tấn – Tuồng hát bộ; Đào Tấn – Qua thư tịch), 2/ Góp nhặt dọc đường. Đây là niềm vinh dự lớn của giới văn nghệ sĩ Bình Định, nói riêng và của nhân dân Bình Định, nói chung.

Thứ Tư, 30 tháng 5, 2012

TỔNG KẾT TRẠI SÁNG TÁC VHNT BÌNH ĐỊNH NĂM 2012 TẠI ĐÀ LẠT


        Trại sáng tác VHNT Bình Định diễn ra từ ngày 19/5 dành cho 15 văn nghệ sĩ  Bình định cũa 5 chi hội chuyên ngành đến giờ phút này thành công tốt đẹp.
       Với tinh thần trách nhiệm của người nghệ sĩ trong lao động sáng tạo, với nguồn rung cảm mãnh liệt trước cảnh quang thiên nhiên thơ mộng của đất trời Đà Lạt, sau 10 ngày dự trại, văn nghệ sĩ dự trại đã gửi về ban tổ chức 68 sáng tác mới, trong đó có 02 sáng tác văn xuôi, 32 bài thơ, 10 ca khúc, 17 bức ảnh nghệ thuật, 8 phát thảo Mỹ thuật, 01 kịch bản sân khấu. Đặc biệt, trong số 68 sáng tác mới có trên 60% tác phẫm viết về con người

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012

THUYỀN VIỄN XỨ


Những bóng hồng trong thơ nhạc - Kỳ 10: Chiều nay sương khói lên khơi...
BẤM VÀO ĐỂ NGHE BÀI HÁT THUYỀN VIỄN XỨ
Trong những ca khúc đầy tâm trạng hoài hương, mang nỗi buồn man mác như: Làng tôi (Chung Quân), Hướng về Hà Nội (Hoàng Dương), Quê mẹ (Thu Hồ), Làng tôi (Văn Cao), Ngày về (Hoàng Giác)... thì Thuyền viễn xứ của Phạm Duy dù có buồn nhưng giai điệu khác hẳn: lạ hơn, sang trọng hơn...

Chủ Nhật, 25 tháng 3, 2012

THƯ NGỎ GỬI ÔNG NGUYỄN ĐẮC VINH – BÍ THƯ THỨ NHẤT BCH TRUNG ƯƠNG ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH

Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

                                                         THƯ NGỎ
             Kính gửi: Ông Bí thư thứ nhất T.Ư Đoàn TNCS Hồ Chí Minh


Tôi tên :  VÕ NGỌC THỌ,             62 tuổi
Trú quán :  44  Trần Hưng Đạo, TP Quy Nhơn, tỉnh Bình Định. 
Là con trai của Nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn

          Vừa qua, trên Báo Tiền Phong (TP), Cơ quan ngôn luận của Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, ngày 19/2/2012 có đăng bài: “Âm mưu giật giải… nhờ đạo văn người đã khuất” của Minh Tâm. Bài báo này đã bịa ra những chi tiết không đúng sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm danh dự Ba tôi là Nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn.
Ba tôi đã dành gần như cả đời mình (hơn 30 năm) để sưu tầm, nghiên cứu về danh nhân Đào Tấn. Và kết quả đã cho ra đời trọn bộ 3 tập về Đào Tấn. Công trình ấy là niềm tự hào của người dân Bình Định (quê hương Đào Tấn). Vậy mà báo Tiền Phong đã dám tiếp tay với kẻ xấu làm một việc trái đạo lý, vu khống, bôi nhọ danh dự của ông. Chúng tôi đã gửi 5 bài viết phản hồi, nhưng báo TP không đăng tải và cũng không có lời đính chính xin lỗi trên mặt báo. Điều này đã vi phạm Bộ Luật dân sự, Luật báo chí và vi phạm 19 điều Đảng viên không được làm. Điều 3 ghi rõ Đảng viên không được: “Viết bài, cho đăng tải tin, bài sai sự thật, vu cáo, bịa đặt hoặc quy kết về tội danh, mức án trước khi xét xử, không đăng tải ý kiến phản hồi, cải chính theo quy định…”

Thứ Ba, 20 tháng 3, 2012

CÔNG BỐ THƯ NHÀ THƠ XUÂN DIỆU GỬI NHÀ NGHIÊN CỨU VŨ NGỌC LIỄN

Hằng năm, vào ngày 18 / 12, CLB Văn học Xuân Diệu, Bình Định đều tổ chức Kỷ niệm Ngày Giỗ nhà thơ Xuân Diệu. Trong không khí trang trọng, đẫm tình, khi phát biểu tưởng nhớ Xuân Diệu, Nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn bao giờ cũng rất xúc động. Nay đọc bức thư của Ông hoàng thơ tình gửi NNC Vũ Ngọc Liễn, càng hiểu rõ tình bạn chân thành, trong sáng của hai ông. Bức thư được viết trong thời gian sắp xếp tài liệu cho sự ra đời của “Thơ và Từ Đào Tấn” (1987). Lá thư của nhà thơ lớn Xuân Diệu giúp ta hiểu thêm về nhân cách văn hóa của những người đồng tâm hiệp ý tôn vinh danh nhân Đào Tấn của quê hương Bình Định. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.


Hà Nội, 22/5/79

“Vũ Ngọc Liễn thân quý,

Mình xin lỗi Liễn, hôm Liễn đến thăm mình, mình có một câu xốc nổi về cái ý: “tôi sẽ dịch lại một số đấy”; Liễn ơi! Kỵ nhất là chạm vào tự ái của nhau, tôi tuy có tuổi nhưng chưa thấu tận hết nhân tình.

30 NĂM – MỘT CHẶNG ĐƯỜNG NGHIÊN CỨU ĐÀO TẤN*

30 NĂM – MỘT CHẶNG ĐƯỜNG NGHIÊN CỨU ĐÀO TẤN*

Cụ Vũ Ngọc Liễn, Đạo diễn Lưu Trọng Ninh, TS Nguyên Hùng...
VŨ NGỌC LIỄN
Nếu lấy Hội nghị Nghiên cứu Đào Tấn lần thứ I (1977) làm cái mốc thì đến nay (2007) đã tròn 30 năm. Bộ sách mang tên Đào Tấn với bề dày 2312 trang, khổ 14×20 gồm 3 tập:
  1. Đào Tấn – thơ và từ.
  2. Đào Tấn – tuồng hát Bội.
  3. Đào Tấn – qua thư tịch. 

Thứ Năm, 15 tháng 3, 2012

THƯ NGỎ GỬI TRUNG ƯƠNG ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH VÀ CƯ DÂN MẠNG

Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc


THƯ NGỎ
Kính gửi Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh
Cùng cộng đồng cư dân Mạng!

Tôi tên:  Võ Ngọc Thọ, 62 tuổi
Là con trai của Nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn
Hiện ở TP Quy Nhơn, tỉnh Bình Định

Vừa qua, trên Báo Tiền Phong (TP), Cơ quan ngôn luận của Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, ngày 19/2/2012 có đăng bài: “Âm mưu giật giải… nhờ đạo văn người đã khuất” của Minh Tâm. Bài báo này đã bịa ra những chi tiết không đúng sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm danh dự Ba tôi là Nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn.
Sự việc vu khống như thế nào, chúng tôi đã gửi bài viết đến báo Tiền Phong yêu cầu đăng bài phản hồi để rộng đường dư luận, nhưng không nhận được câu trả lời nào từ báo TP , đồng thời báo này cũng không đăng bài phản hồi, nên chúng tôi đã nhờ những trang mạng: Phongdiep.net, Nhavantphcm.com.vn, Nguyentrongtao.org. Ngominh.vnweblogs.com, Yume.vn, vanchuongplusvn, vongoctho2.blogspot.com…

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012

SỰ NGOAN CỐ VÀ BẢO THỦ ĐẾN KHÓ HIỂU CỦA BÁO TIỀN PHONG

SỰ NGOAN CỐ VÀ BẢO THỦ ĐẾN KHÓ HIỂU CỦA BÁO TIỀN PHONG

Báo Tiền Phong (TP) ngày 11/3/2012 có đăng bài: Về tác quyền của “Đào Tấn thơ và từ” của Nguyễn Văn Lưu (NVL). Bài viết có vẻ “ôn hòa”, nhưng độ “xách mé” thì đạt hạng “ngôi sao”.
Ông bà ta thường nói: “Biết thì thưa thốt, không biết dựa cột mà nghe”. Điều ông NVL biết thì đã ít nhiều “lên giọng thưa thốt”, còn điều ông chưa biết (hoặc giả bộ chưa biết), nếu nhà ông không có “cột” thì nên nằm đêm gát tay lên trán để “nghe” cho thấm.

Thứ Năm, 8 tháng 3, 2012

Một bài viết bịa tạc và vu khống trắng trợn

Nhà nghiên cứu tuồng Vũ Ngọc Liễn với chiếc roi chầu trong một buổi
biểu diễn giao lưu của Nhà hát tuồng Đào Tấn ở Munich, CHLB Đức năm 2002.

>> Âm mưu giật giải... hay âm mưu bôi nhọ?

Một bài viết bịa tạc và vu khống trắng trợn

LÊ HOÀI LƯƠNG

NVTPHCM- Mới đây (19.02.2012), trên báo Tiền Phong có bài viết của tác giả Minh Tâm “Âm mưu giật giải nhờ… đạo văn người đã khuất” viết về nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn. Đọc thấy sững sờ vì sự bịa tạc và vu khống trắng trợn của bài viết này.

Cũng tác giả này sau đó cho tải nguyên bài “bản gốc” trên trang mạng “Văn chương +” với cái tít “Nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn bạo gan đạo văn của nhà thơ Xuân Diệu và Hoàng Trung Thông, ‘âm mưu giật giải thưởng nhà nước 2011’!?”. Bài trên báo Tiền Phong biên tập lại cho nhẹ nhàng hơn từ ngữ, chứ căn bản giữ đúng hai nội dung chính bài viết đề cập là: 1, ông Vũ Ngọc Liễn đạo văn những người nổi tiếng đã khuất, và 2, sản phẩm “đạo” này đang định “giật giải thưởng Nhà nước”. Xin nói lại hai điều bài báo này “kết tội”:

Chủ Nhật, 4 tháng 3, 2012

BÁO TIỀN PHONG “TIÊN PHONG” VI PHẠM QUY ĐỊNH SỐ 47-QĐ/TW VỀ NHỮNG ĐIỀU ĐẢNG VIÊN KHÔNG ĐƯỢC LÀM

TIỀN PHONG – TỜ BÁO CỦA ĐOÀN “GƯƠNG MẪU” BẤT TUÂN ĐIỀU CẤM CỦA ĐẢNG

Tiền Phong (TP) là một tờ báo của Cơ quan Đoàn TNCS Hồ Chí Minh. Tuy nhiên Ban biên tập không phải là những người trẻ tuổi, nóng vội, cẩu thả. Vậy mà vừa rồi, ngày 19 - 2 – 2012 đã cho đăng một bài viết thiếu trách nhiệm: “Âm mưu giật giải nhờ…đạo văn người đã khuất” của tác giả Minh Tâm.
Đây là một dạng bài viết ác ý, bịa đặt nhằm bôi nhọ cá nhân, đặc biệt bôi nhọ một nhà văn hoá đáng kính ở Bình Định.

Thứ Năm, 23 tháng 2, 2012

MINH TÂM - “MANH TÂM” HAY SỰ THẬT VỀ VỤ “Âm mưu giật giải nhờ… đạo văn người đã khuất”

Vừa qua trên báo Tiền Phong ngày 19/2/2012 có đăng bài “Âm mưu giật giải nhờ… đạo văn người đã khuất” của tác giả Minh Tâm (MT). Bài viết dựng nên nhiều chi tiết không đúng sự thật, đánh lừa người đọc, nhằm xuyên tạc bôi nhọ cá nhân nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn xung quanh tác phẩm Đào Tấn Thơ và Từ (NXB Sân Khấu 2003).
Tác giả Minh Tâm cho rằng nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn  đạo văn của các nhà thơ Xuân Diệu, Hoàng Trung Thông, và các nhà nghiên cứu Tống Phước Phổ, Mạc Như Tòng…”
Sự thật cuả vấn đề như thế nào?

Thứ Tư, 22 tháng 2, 2012

Vũ Ngọc Liễn - người nặng lòng với Đào Tấn và tuồng hát bội

Trong lịch sử hát bội Việt Nam, vị hậu tổ Đào Tấn (1845 - 1907) còn chưa được nghiên cứu một cách hệ thống, đầy đủ. Chỉ đến khi hội nghị nghiên cứu Đào Tấn lần thứ I (1977) thì tên tuổi cũng như sự nghiệp của ông mới thật sự được chú trọng trong giới nghiên cứu, học thuật của nền văn học cách mạng. Người tiên phong trong việc khẳng định vai trò Đào Tấn chính là thi sĩ Xuân Diệu.Đào Tấn Thơ và Từ (in 2003), Đào Tấn Tuồng hát bội (in 2005) và Đào Tấn qua thư tịch (in 2006). Ròng rã bốn năm trời, khi bộ sách hoàn thành cũng là lúc ông nâng ly mừng thọ 82 tuổi!

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2012

Ai đang làm rối tổ chức Hội VHNT Bình Định?

Ai đang làm rối tổ chức Hội VHNT Bình Định?
 
            Chúng tôi được biết thông tin đăng trên tờ Tài nguyên Môi trường ngày 16 tháng 12 năm 2011 với tiêu đề: “Không nên làm rối tổ chức Hội VHNT Bình Định” của tác giả Trung Thành (?). Từ cách giật tít bài báo cho đến nội dung khiến cho những văn nghệ sĩ tỉnh nhà cảm thấy bức xúc vì cái cách đổ lỗi cho các cơ quan chức năng của tỉnh và lấp liếm mọi sai trái của nguyên Chủ tịch Hội Nguyễn Thanh Mừng.
Thực ra, cái cách lập lờ đánh lận con đen này đối với văn nghệ sĩ tỉnh nhà không ai xa lạ gì, và cũng không lấy làm lạ khi bài báo được tung ra trên tờ Tài nguyên Môi trường không phải ngẫu nhiên vào ngay trước khi Đại hội VHNT tỉnh Bình Định chuẩn bị được tiến hành. Tất cả nhằm mục tiêu đưa ông Mừng trở lại vị trí đã đem lại cho ông ta quá nhiều đặc quyền đặc lợi và quyền sinh sát như một ông vua con đối với anh em văn nghệ sĩ tỉnh nhà.

Thứ Hai, 9 tháng 1, 2012

VÌ SAO ĐẠI HỘI LẦN IV HỘI VHNT BÌNH ĐỊNH VẪN CHƯA TỔ CHỨC ĐƯỢC?

“NĂM ANH EM TRÊN MỘT CHIẾC XE… ĐÔ THỊ”

Như chúng ta đã biết ngày 1 tháng 11 năm 2011, cuộc họp giải quyết các vấn đề tồn tại ở Hội VH-NT Bình Định (BĐ) và xúc tiến việc tổ chức Đại hội Hội VH-NT Bình Định lần thứ 4, dưới sự chủ trì của ông Mai Thanh Thắng, UV Ban Thường vụ Tỉnh ủy, Phó Chủ tịch UBND tỉnh đã diễn ra với sự tham dự của đại diện Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy, Sở Nội vụ, Sở VH-TT&DL, Sở Thông tin - Truyền thông, Sở Tài chính, Thanh tra tỉnh và 10 thành viên Ban Chấp hành Hội VH-NT tỉnh (vắng 1 người).

Thứ Hai, 19 tháng 12, 2011

GIỖ NHÀ THƠ

18.12 năm nay là tròn 26 năm Xuân Diệu đi xa. Ở quê ngoại Bình Định, Câu lạc bộ Văn học (CLBVH) mang tên ông lại làm giỗ ông. Chuyện CLBVH Xuân Diệu làm giỗ nhà thơ đã cũ nhưng là những chuyện cũ cảm động!

         Sinh viên - học sinh các trường ở Quy Nhơn dâng hương tưởng niệm 26 năm ngày mất nhà thơ Xuân Diệu.

Thứ Hai, 21 tháng 11, 2011

Buồn ghiền! - tản văn của Nhà thơ Thu Nguyệt

Buồn ghiền!  
Nhìn cái mặt tôi, thầy bói nào mà đoán được tôi là người hay buồn. Má tôi kể, hồi nhỏ, tôi là đứa trẻ được cả xóm chuyền tay bồng ẵm nựng nịu bởi cái miệng tôi lúc nào cũng cười, mắt tôi cũng cười, đến cả nước da sáng trưng như vừa té vô thau bột như cũng tung tóe cười khiến mấy người già ai cũng bảo: "Sanh được con như vậy là mần ăn khá lắm, vợ chồng mày rồi sẽ phất lên mấy hồi, giàu có cho coi". Vậy mà ba má tôi có giàu đâu? Ừa, nếu xét dễ dãi, rộng rãi ra thì gia đình tôi cũng đủ ăn (đơn giản), đủ mặc (lành lặn). Trên cái mặt bằng nghèo rớt... đủ thứ thời bấy giờ thì chắc nhà tôi cũng được hào phóng xếp vào loại "giàu" so với dòng họ và cái xóm nghèo hết lốc của xứ tôi.

Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2011

THƠ LÀ GÌ?

THƠ LÀ GÌ

Thơ xuất hiện trước Văn
    Ở Trung Hoa, những bài thơ đầu tiên trong Kinh Thi có mặt vào khoảng thế kỷ 12 Trước Tây Lịch (TTL).  Bộ văn xuôi đầu tiên là bộ Thượng Thư có mặt vào khoảng thế kỷ thứ tám hoặc bẩy TTL.  Có hai khuynh hướng trong thi văn là “tải đạo” tức nghệ thuật vị nhân sinh, và “duy mỹ” tức nghệ thuật vị nghệ thuật. Chủ trương duy mỹ xuất hiện trong thể “phú”, một thể (ca) ở giữa văn xuôi và thơ, xuất phát từ nước Sở. Đó là thể văn ngắn với những từ ngữ hoa mỹ đầy âm điệu du dương, thường dùng tả tâm sự, cảnh vật, và ca tụng công đức. Sở trường về thể phú là Tống Ngọc (Chiến Quốc) và Tư Mã Tương Như (Hán).