Dưới gốc bồ đề
Phật Thích Ca chứng ngộ
Hào quang tỏa sáng quanh đầu
Để chuộc tội lỗi loài người
Chúa Jêsu chịu đóng đinh trên thập tự giá
Cũng chừa lại cái đầu
Kẻ tham nhũng
Bóp cái đầu để phình cái bụng
Chúng là môn đồ của quỷ Satăng.
VNT
Thứ Hai, 26 tháng 12, 2011
Thứ Hai, 19 tháng 12, 2011
GIỖ NHÀ THƠ
18.12 năm nay là tròn 26 năm Xuân Diệu đi xa. Ở quê ngoại Bình Định, Câu lạc bộ Văn học (CLBVH) mang tên ông lại làm giỗ ông. Chuyện CLBVH Xuân Diệu làm giỗ nhà thơ đã cũ nhưng là những chuyện cũ cảm động!
Sinh viên - học sinh các trường ở Quy Nhơn dâng hương tưởng niệm 26 năm ngày mất nhà thơ Xuân Diệu.
Sinh viên - học sinh các trường ở Quy Nhơn dâng hương tưởng niệm 26 năm ngày mất nhà thơ Xuân Diệu.
Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2011
TÔI NHÌN ĐỜI NHƯ MỚI HÔM QUA
( Gửi H và KK )
Tôi nhìn đời như mới hôm qua
Bên ly café đậm tách trà
Bên những niềm đau và nỗi nhớ
Bên những sum vầy lẫn chia xa
Tôi nhìn đời như mới hôm qua
Kỷ niệm thiếu niên thuở học trò
Mơ ước còn tươi căn gác trọ
Mỗi chiều được thấy bóng em tôi
Hơn bốn mươi năm dễ đời người
Nửa vòng trái đất gặp nhau đây
Gửi qua facebook lời thăm hỏi
Vui nhé này em nhoẻn miệng cười.
VNT
Tôi nhìn đời như mới hôm qua
Bên ly café đậm tách trà
Bên những niềm đau và nỗi nhớ
Bên những sum vầy lẫn chia xa
Tôi nhìn đời như mới hôm qua
Kỷ niệm thiếu niên thuở học trò
Mơ ước còn tươi căn gác trọ
Mỗi chiều được thấy bóng em tôi
Hơn bốn mươi năm dễ đời người
Nửa vòng trái đất gặp nhau đây
Gửi qua facebook lời thăm hỏi
Vui nhé này em nhoẻn miệng cười.
VNT
Thứ Ba, 13 tháng 12, 2011
Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2011
Thứ Năm, 8 tháng 12, 2011
Thứ Năm, 1 tháng 12, 2011
HẠT MUỐI - HÀNH TRÌNH
Hạt muối hành trình - ảnh Hà Nguyên
Hạt muối trắng
Kết từ lòng biển mặn
Thấm vị mồ hôi em
Giọt nước mắt mẹ
Và dòng suy tưởng của cha
Người đàn bà diêm dân gánh muối đường xa
In bóng nước dáng cò tần tảo
Từ những gánh muối
Mẹ vẽ nên hình dáng Việt
Suốt chiều dài đất nước gian lao
Hạt muối trắng
Kết từ lòng biển mặn
Rưng rưng lòng con hình bóng quê nhà!
VNT
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

Ngọn dừa mãnh liệt chiều đông
Bên cầu Thị Nại bóng lồng nước non
Quê hương lẩn khuất hoàng hôn
Mênh mang biển sóng chập chờn lối mây
Oằn mình chống chọi bão giông
Thân dừa nghiêng bởi thăng trầm thế nhân
Hồn thơ gửi chốn xa gần
Người đi kẻ ở đục trong nỗi niềm…
VNT