Sáng nay
Bỗng gặp thằng bạn bất nghĩa mang kính râm
Lại nghe tin một cô bé dễ thương vừa qua đời
Tôi như tượng đá vô hồn đơn độc
Giữa đất trời xuân mộng hoan ca
Tối nay
Bỗng gặp một người ăn mày vừa đi vừa hát
Trong lòng bà đang trổ nụ hoa xuân
Rằng xuân luôn vô tư rộng lượng
Với những ai biết ôm nó vào lòng
Mùa xuân
Dành một bông hồng cho cô bé dễ thương.
VNT
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét