Đà Lạt một lần tôi đến
Hàng thông đứng chào thân thiện an nhiên
Hồ Xuân Hương đắm đuối mơ màng
Vẻ lãng mạn hồn thơ kỳ nữ
Những đồi dốc quanh co xuống lên
Những vườn ươm trải dài hy vọng
Những bồn hoa ven đường vẫy gọi
Ngã tư đường qua lại tự do
Ly cà phê buổi sáng có em
Trời se lạnh đôi mắt buồn mơ mộng
Vượt đèo thác phải đây là lẽ sống
Đà Lạt thiên đường hoa lá như tranh.
Võ Ngọc Thọ
(Nhà sáng tác Đà Lạt 5/2012)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét