NGẪU CẢM
Trời Quy Nhơn sáng nay
Thơ cũng lạnh
Những tượng đá gồng mình
Múa võ
Ven biển như không
Hàng cây đứng cóng
Run lập cập bên đường
Tôi tìm hơi ấm
Bên tách trà, ly cà phê, điếu thuốc
Và điệu nhạc
Vang nốt trầm quen thuộc
Du dương
Réo rắt cuộc làm người.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét