Dân gian có câu khẩu ngữ: "Chuyện nhỏ như con thỏ". Nghe nhiều lần, tôi chẳng quan tâm lắm, bởi thấy chẳng có gì hay ho, đặc biệt, thậm chí còn bất hợp lý vì con thỏ đâu có phải là con vật nhỏ nhất để mà đem ra so sánh (sao không bảo là nhỏ như con muỗi, con kiến hay con vi trùng... mà lại bảo "nhỏ như con thỏ"?). Chẳng qua là câu nói bắt vần vậy thôi.
Một hôm, cả nhà đi ăn tiệc ở nhà hàng, lũ trẻ phát hiện ra nhà hàng đang nhốt hai con thỏ, chuẩn bị làm thịt. Thế là một cuộc "khủng bố" xảy ra giữa bốn mẹ con:
- Mẹ ơi! Có hai con thỏ dễ thương dữ lắm, dễ thương vô cùng... Nó đang bị nhốt sau nhà, lát nữa nếu có khách gọi món thịt thỏ thì nó sẽ bị cắt cổ. Mẹ ơi! Phải cứu nó...
- Thỏ của người ta làm sao mẹ cứu được?
- Thì mẹ mua nó về nuôi.
- Trời! Nhà mình như vậy biết nuôi nó ở đâu?
- Thì mình sẽ mua một cái lồng...
- Không thể nuôi được đâu con ạ.
- Được mà mẹ...
Lũ trẻ 3 đứa ồn ào nhao nhao "áp đảo" tinh thần mẹ. Sau nhiều "lời qua tiếng lại" tranh luận đủ điều, với đủ những vấn đề triết lý cao thấp xa xôi, tình hình thực tế phũ phàng trước mắt v.v... Cuối cùng thì cũng giữ được "cương vị lãnh đạo", qua một hồi phân tích "đàm phán" căng thẳng, vừa tình vừa lý, tôi bèn lên giọng quả quyết:
- Mẹ nói không thể nuôi được là không thể nuôi được.
Lũ trẻ sau khi nghe giáo "huấn", bắt đầu xuống nước, bớt hào khí, nhưng vẫn kiên cường không bỏ cuộc:
- Thôi thì không nuôi, nhưng trước mắt mình phải tạm thời cứu nó mẹ ơi! Mẹ hãy mua nó đi, rồi mai mốt gửi về quê cho bà nội nuôi cũng được.
Tôi bắt đầu lưỡng lự. Quan sát thấy mẹ có chiều hướng xiêu lòng, bé Quỳnh hạ nốt đòn tâm lý thống thiết chí tử:
- Mẹ ơi! Mẹ đứng dậy bước ra nhà sau nhìn thử hai con thỏ đi. Nếu mẹ nhìn thấy nó, mẹ sẽ không thể nào không cứu nó. Mắt nó màu hồng trong veo như hai hòn ngọc, lông nó màu trắng tinh, non nớt... Mẹ ơi! Quyết định mau lên, kèo có người kêu thịt thỏ là nó sẽ bị giết liền... Mẹ ơi!
- ...
- Chỉ cần mẹ đồng ý, anh Tự Anh sẽ trả tiền, cậu Hảo sẽ trả tiền. Tụi con đã "vận động tài chính" được rồi, mẹ chỉ còn bố thí cho mặt bằng dung dưỡng thôi...
Tôi rên rỉ giọng hiền triết:
- Con ơi, dựng nước thì dễ, giữ nước mới khó. Nuôi con thì dễ, dạy con mới khó. Mua thỏ thì dễ, chăn thỏ mới trần ai!...
- Nhưng mẹ ơi, thà rằng không thấy, thấy chết không cứu sao đành. Mọi việc sẽ tính sau. Mẹ ơi! Mở lòng từ bi đi mẹ.
Vậy là cặp thỏ được mang về nhà.
Khỏi cần mô tả, kể lể những vất vả, khổ sở để nuôi hai con thỏ trong một căn nhà 86 mét vuông ngổn ngang đủ thứ. Hơn nửa tháng trôi qua, khi lòng kiên nhẫn đã đến hồi cạn kiệt, tôi nhắc lại vấn đề gửi thỏ về quê cho bà nội nuôi. Thế là một cuộc "đàm phán" tiếp tục lại diễn ra:
- Không thể gửi về quê mẹ ạ. Nuôi vài ngày rồi người ở quê cũng làm thịt nó thôi.
Tôi chưng hửng, ngớ ra là mình bị "thiếu i-ốt" nặng. Hoàn cảnh đặt tôi vào thế "há miệng mắc quai", chẳng lẽ thừa nhận là mình ngu hơn con khi trước đây bị chúng "lừa" dùng kế nghi binh, đưa chiêu "đem về quê nuôi" để mua bằng được đôi thỏ; và giờ thì chẳng thể cãi được với chúng rằng người ở quê sẽ không ăn thịt thỏ.
Thấy gương mặt thảm não của tôi, các con bèn an ủi (hay là hoãn binh đây?):
- Mẹ ơi! Thôi mai mốt thầy Vân xuống mình gửi thầy đem về Bảo Lộc thả vào rừng.
- Thả vào rừng rồi thì nó cũng chết thôi! Nó là thỏ nuôi, làm sao có khả năng tự tồn tại ngoài thiên nhiên được...
Lại một lần nữa không cương quyết. Biết thừa là không nên nhưng vẫn không thể dứt khoát để bây giờ tiến thoái lưỡng nan.
Hôm qua Quỳnh bận thi tốt nghiệp, tôi phải thay con dọn dẹp vệ sinh chuồng thỏ. Khi xịt nước, thấy một con cứ nhảy qua nhảy lại lấy thân mình che chắn sợ nước văng vào ướt con kia (loài thỏ vốn rất kỵ nước), tôi bàng hoàng ngạc nhiên. Làm thử vài lần nữa, xịt bên này rồi xối bên kia... Con thỏ vẫn nhào qua nhào lại lấy thân mình hứng nước, che cho bạn. Tôi ngẩn ngơ đứng nhìn cảnh ấy mà bùi ngùi trong dạ. Có gì lạ lùng đâu, rất nhiều loài vật cũng yêu thương, che chở nhau như thé, nhưng khi tận mắt chứng kiến mới thấy lòng xúc động hoang mang! Bao nhiêu ý tưởng, suy tư ập đến...
Tôi liền đem chuyện kể cho các con nghe, hầu "giáo dục" các con về sự yêu thương bảo vệ lẫn nhau. Bất ngờ các con hồn nhiên kể:
- Ấy vậy nhưng khi ăn tụi nó giành giật nhau ghê lắm mẹ ạ. Con này đã nuốt cọng rau vào cổ rồi mà con kia vẫn kéo lôi ra một đoạn dài...
Ôi trời ơi! Thật vậy ư?
Tôi chợt nhớ đến biết bao câu chuyện khác về tình người, thói đời mà tôi đã từng trải qua hoặc chứng kiến: Có những "đồng chí" trong chiến trận từng sống chết có nhau, che bom đỡ đạn cho nhau, nhưng khi về hậu phương rồi thì đấu đá giành giật chức quyền, lợi lộc với nhau thảm khốc còn hơn đối với kẻ địch trên chiến trường. Có những đôi bạn thân thiết từ thời thơ ấu, sẻ chia gian khó, bao bọc hết lòng với nhau, nhưng khi vào làm cùng một cơ quan thì vì kèn cựa nhau trong việc nâng xếp bậc lương, phân công công tác mà không thèm nhìn mặt nhau. Và còn biết bao chuyện như thế trong cuộc đời hỗn tạp này...
Tôi thừ người ra suy nghĩ mãi... Hoá ra, lòng tốt phát tiết không đều. Có những khi lòng tham cao hơn tất cả, đánh bại hết mọi đức tính. Hèn gì Phật pháp khuyến cáo về tam độc (tham, sân, si) trong đó đứng đầu là tham.
Đấy, chuyện nhỏ như con thỏ mà cũng gây ra lan man lắm điều, lắm lẽ. Thật nhiêu khê!
Tôi xếp lại những dậy nhợ tư tưởng rối ren, triết lý xôn xao lộn xộn, trước mắt bây giờ phải giải quyết "chuyện nhỏ" này như thế nào đây? Ngẫm lại cho công bằng thì đúng là "mẹ nào, con nấy"! Trẻ con suy nghĩ chưa thấu đáo thì lăng xăng, bồng bột đã đành; "tầm cỡ" như tôi (?!) mà cũng chao đảo, nông nổi thì... Ờ thì cũng có gì lạ đâu???!!!
Đời là thế!
Chưa biết chuyện "nhỏ như con thỏ" hồi sau sẽ như thế nào nhưng mới thấy dân gian giỏi thật. Đâu cần phải so sánh với con vật nào nhỏ nhất mới hay. Nhỏ vừa vừa, cỡ con thỏ thôi cũng đã đủ làm cho ta lớn rồi.
Thu Nguyệt
(Big-bang bỏ túi)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét